Thứ Tư, 25 tháng 2, 2015

Tìm lại được danh sách chính thức...

DANH SÁCH LỚP SƯ CAO TOÁN LÝ (1953 – 1956)
(QUẢNG TÂY DỤC TÀI HỌC HIỆU  – Khu học xá Trung ương Nam Ninh)


1.Châu Diêu Ái                                                2.Lê Khc Bạt              
3.Lê Khc Bảo                                                   4.Ngô Văn Bưu                       
5.Trần Đăng Cát                                              6.Hoàng Ngọc Cầu  
7 Nguyễn Xuân Chánh                                8.Lê Minh Châu             
9.Nguyễn Chi                                            10. Đinh Nho Chương          
11. Nguyễn Minh Chương                             12.Kim   Cưông                           
13. Đinh Ngọc Cử                                         14. Hoàng Doanh          
15.Tô Xuân Dũng                                            16.Phạm   Dự                            17.Đinh Văn Dương                                          18.Đào Nguyên Vọng Đức.      19.Nguyên Đình Hiền                                        20.Trân Quang Hoa               
21.Đăng Xuân Hoài (nữ duy nhất)                      22.Nguyễn Mậu Khai                          23.Nguyễn Ngọc Khuê                                      24.Pham Hoàng Khương                
25. Hoàng Kỳ                                                   26.Đào  Luyện                       
27.Trân Văn Nghĩa                                           28.Nguyên Phú Nhuận         
29.Nguyên Trọng Nhuận                                   30.Lê Thiện Phố                         
31.Lê Phương                                                  32.Phan Thanh Quang                    
33.Lê Quất                                                      34.Nguyễn Quỳ                       
35.Đoàn Quỳnh                                               36.Bùi Ngọc Quỳnh                  
37.Lê   San                                                      38.Thái Thanh Sơn                          
39 Lê Băng Sương                                           40. Dương Đình Thanh                        41.Phan Văn Thích                                          42.Nguyễn Văn Thiêm               
43.Bùi Lê Thiện                                               44.Lại Đức Thịnh                  
45.Hoàng Hữu Thư                                          46.Đào Đình Thức                          
47.Trần Mậu Thưởng                                       48.Nguyên Đình Trí             
49.Nguyên Bá Triêm                                        50.Phạm Viết Trinh      .                    
51.Phạm Trung Trực                                       52.Trần Sĩ Túy                         
53.Ngô văn Vượng                                          54.Bùi Xuyên    





Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014

CHÚC MỪNG TẾT TÂY!

CHÚC MỌI NGƯỜI THÂN THIẾT 
- VÀ CẢ NHỮNG NGƯỜI TÔI KHÔNG QUEN BIẾT -

MỘT NĂM 2015 TỐT LÀNH!








Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

Đêm Noel...


Tiếng nhạc ngựa văng vẳng trong đêm...


Mỗi người có một niềm tin...Miễn là đừng có đánh mất tất cả: Không còn niềm tin nào nữa thì thật là đau khổ!!!







Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

La neige...eh! La neige...

TUYẾT RƠI...

Trời lạnh buốt...mấy hôm nay nghe tin Sa pa, Mẫu sơn đã có sương giá có khả năng có tuyết.
Chợt nhớ đến những đêm xa nhà bên trời Âu cô đơn với khúc nhạc quê...TÂY...


Dans un coin perdu de montagne                 - Trong một góc núi rừng hẻo lánh
Un tout petit savoyard                                   -  Một chàng trai rất trẻ xứ Xa - voa
Chantait son amour dans le calme du soir  - Ca ngợi mối tình của mình trong chiều yên tĩnh
Près de sa bergère au doux regard               - Cạnh cô gái chăn cừu với cái nhìn hiền dịu

"Etoile des neiges                                         - "Ơi Ngôi sao tuyết!
Mon coeur amoureux                                    - Trái tim đang yêu của anh
S'est pris au piège                                         - Đã sa vào chiếc bẫy
De tes grands yeux                                         - Của đôi mắt to của em
Je te donne en gage                                      - Anh xin trao em làm vật đính ước 
Cette croix d'argent                                      - Là chiếc thánh giá bằng bạc này
Et de t'aimer toute ma vie je fais serment" - Và anh xin thề yêu em trọn đời..."

Et là soupirrait la bergère                           - Và kìa, cô be chăn cừu thở dài
Que répondront nos parents                       - Liệu bố mẹ chúng ta sẽ trả lời sao
Comment ferons nous?                              - Chúng ta phải làm sao?
Nous n'avons pas d'argent                          - Chúng ta không có tiền                                            
Pour nous marrier dès le printemps            - Để làm đám cưới vào mùa xuân này ...
.... 

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

Ngày VĨ ĐẠI...của riêng tôi!

TỰ SƯỚNG!!!   12 - 12- 2014




Tam đại đồng đường





Bà CHỦ vất vả...



Thổi nến đê...







Chẳng ai buồn ăn!!!



Đệ tử ruột...





Thứ Ba, 25 tháng 11, 2014

Chuyện nhảm...

Vì sao mấy con cá RÔ TA không nhảy được
 ra khỏi cái ao hình chữ S?




1 hr · Hanoi · Edited ·

ĐI CHỢ CÁ...
Lâu lắm rồi, mấy anh bạn già ngẫu hứng định tự ra tay làm bữa Lẩu hoành tráng, bèn rủ nhau ra chỗ chợ cá mới mở, nghe nói có nhiều loại cá "ngoại" rất "long lanh". ...Kia rồi, nào xem nào!
- Chậu này là loại cá gì mà đậy kỹ thế này hở Bà?
- Là cá tầm Nga đấy, loại này hàng năm bơi ra biển rồi lại từ biển quay về lội ngược thác nước mà đẻ nên quẫy dữ lắm, không đậy kỹ thì nó nhảy tưng hết à?
- Thế còn chậu này? Không những đậy kỹ mà còn dùng lưới sắt dày kịt thế này?
- À đây là loại catfish nhập từ Mỹ, loại này không những nhảy tưng tưng mà còn trơn tuột, luồn lách rất khéo
- Thế sao chậu kia lại không cần đậy gì cả?
- Chậu kia là chậu cá rô đồng Việt Nam ấy mà.
- À, thì ra cá rô đồng ta thì giá trị thấp mà lại lờ đờ không biết nhảy cho nên không cần đậy phải không?
- Ông nhầm to rồi, cá rô đồng ta tuy bé nhưng thịt rất thơm, ai cũng chuộng, đắt lắm đây. Còn cái chuyện nhảy nhót thì là đệ nhất, ở quê sau cơn dông chúng rạch lên cả giường nằm ấy chứ.
- Thế thì sao lại không phải đậy?
- À là vì cái giống cá TA nó hay lắm, con nào vừa nhảy lên là cả đàn khác túm đuôi lôi lại ngay, có mà nhảy đàng trời...thành thử không cần che chắn mà có bao giờ chúng ra khỏi cái chậu hình chữ S này đâu. Đấy như con "cá chim" - Flappy birds - rồi con "cá bóng" - Công Phượng - vừa ngóc đầu lên là cả lũ xúm vào lôi kéo, dìm hàng, có ngóc lên được đâu!
- Thế sao lại vẫn có con nhảy được sang tận Mã Lai mà biểu diễn lặn, sang tận Mỹ mà triển lãm bay, sang tận Cambodia mà làm tinh làm tướng?
- Ờ nhỉ, cám ơn Ông nhắc nhở, phen này tôi phải "quản chặt hơn" mới được!

Chủ Nhật, 19 tháng 10, 2014

Trông người mà ngẫm đến ta...

KỲ TÍCH SÔNG HÀN

Theo bạn, điều gì tạo ra "kỳ tích sông Hàn"?
Tại sao chưa có "kỳ tích sông Hồng"? Bài viết sưu tầm trên facebook. Đọc xong, thấy muốn khóc. Thương mình, thương cả dân tộc mình. - Trương Thành Sơn


Tổng thống Park Geun Hye (con gái của Tổng thống đầu tiên Hàn Quốc Park Chung Hy - người đặt nền móng cho Kỳ tích sông Hàn).Trong bài phát biểu tại lễ nhậm chức của mình, bà Park đã kêu gọi nhân dân cùng với chính phủ cùng nỗ lực để mở ra “một kỷ nguyên mới của hy vọng và hạnh phúc”.

Thập niên 60, Hàn Quốc là 1 trong những nước nghèo đói nhất châu Á. Năm 1968, người Hàn quyết định thay đổi giáo dục bằng cách bê nguyên sách giáo khoa của người Nhật về dịch sang tiếng Hàn và giảng dạy, ngoại trừ các môn xã hội như địa lý, lịch sử và văn học. Lúc đó cũng có nhiều người chỉ trích vì tính sĩ diện của người Hàn Quốc rất cao, lẽ nào lại không tự soạn được một bộ sách giáo khoa. Nhưng họ vẫn quyết tâm thực hiện, vì để có chương trình giáo dục đó, người Nhật đã mất cả trăm năm cải biên từ cách đào tạo của giáo dục phương Tây phù hợp với đặc trưng châu Á, bắt đầu từ thời Minh Trị Thiên Hoàng. Để rút ngắn thời gian, chẳng có cách nào ngoài việc lấy kinh nghiệm của người khác, để còn lo việc khác nữa. Vì Hàn Quốc muốn trở thành một bản sao mới của Nhật, nền kinh tế dựa trên lòng tự hào dân tộc, tính kỷ luật và đạo đức của toàn thể xã hội.
Đúng 20 năm, đến 1988, Hàn Quốc đăng cai Olympic Seoul, cả thế giới không ai tin vào mắt mình khi thấy kỳ tích bên bờ sông Hàn lại khủng khiếp như thế. Ô-tô, xe máy, dệt nhuộm, hoá chất, đóng tàu, điện tử, bánh kẹo...bên Nhật có cái gì thì bên này có cái đó, dù dân số chỉ bằng 1/3. Không ai biết trong 20 năm đó, cả dân tộc Hàn Quốc đã nắm chặt tay với quyết tâm thoát nghèo như thế nào. Trên tivi chỉ có 2 chương trình là "dạy làm người" và "dạy làm ăn", từ cái văn minh nhỏ xíu như nụ cười của một nhân viên bán hàng, đến cách quản lý chi phí của một quán cà phê, đến cách tạo dựng một nhà máy. Từ một dân tộc "xin việc", tức các doanh nghiệp nước ngoài đến đặt nhà máy tại Hàn và thuê lao động Hàn, Hàn Quốc bắt đầu khan hiếm lao động và trở thành dân tộc đi "cho việc", tức xây dựng các nhà máy ở nước ngoài và hàng triệu người Trung Quốc, Thái Lan, Philippines đứng xếp hàng xin các ông chủ Hàn Quốc cho họ việc làm. Hàn Quốc đã thành công trong việc tiếp nối Nhật Bản thành dân tộc đi cho việc người khác.
Năm 1988, pháo hoa thắp sáng 2 bờ sông Hàn, người Hàn Quốc ôm nhau và cười trong nước mắt, hơn 100 quốc gia giàu có nhất trên thế giới miễn visa cho họ, Hàn Quốc giờ đây đã bước chân vào nhóm 24 quốc gia thịnh vượng nhất loài người. Nhưng thách thức mới lại xuất hiện, vì bây giờ không phải là Nhật Bản nữa, mà là Hồng Công và Singapore, 2 cực hút nam châm của cả châu Á về tài chính, thương mại và giải trí. Phim Hồng Công tràn ngập thị trường và không có đối thủ. Người Hàn tuyển chọn ngay 2000 sinh viên ưu tú nhất, cử sang Holywood, điên cuồng học hành, từ đạo diễn, diễn viên, phục trang đạo cụ ...4 năm sau tốt nghiệp, năm 1992, những bộ phim Hàn Quốc đầu tiên ra đời như Cảm xúc, Mối tình đầu, Hoa cúc..với một thế hệ diễn viên đẹp từng milimet và hợp nhãn người châu Á. Ngành làm phim phối hợp với ngành thời trang, mỹ phẩm và hàng tiêu dùng, bắt đầu xâm nhập vào các thị trường. Đại sứ quán Hàn Quốc tại các nước có nhiệm vụ dịch thuật ra tiếng địa phương và tặng không cho các đài truyền hình, tạo ra làn sóng Hanluy nổi tiếng. Người Nhật điên cuồng, người Trung Quốc điên đảo, các nước Đông Nam Á thì chỉ biết ụ pa ơi, ụ pa hỡi. Phim Hongkong bị đá văng ra khỏi thị trường cho thuê băng đĩa.
Năm 1988, ngoài 2000 người đi Holywood để xây dựng công nghiệp điện ảnh, ngần ấy người được cử đi Milan và Paris để học về thời trang, mỹ phẩm. Các tập đoàn như xe Kia, Samsung, Hyundai còn thuê cả ê-kip thiết kế của các hãng xe Đức như Mercedes, BMW làm việc cho họ, với tham vọng xuất khẩu xe sang Mỹ và châu Âu. Muốn bán cho Tây thì bao bì nhãn mác phải có óc thẩm mỹ của Tây, chứ kiểu "tròn tròn xinh xinh" của dân châu Á, tụi Tây không thích, không bán được. Có những năm, những mẫu xe của Hyundai bán chạy nhất ở Bắc Mỹ và châu Âu. Người Mỹ bắt đầu nhìn người Hàn với ánh mắt khác, ngưỡng mộ và ngạc nhiên, thích thú.
Ngoài ra, những sinh viên giỏi toán nhất được hướng theo ngành tài chính ở các đại học lớn ở Mỹ, với tham vọng Seoul thành một London, New York. Các quỹ đầu tư ra đời, tự tìm kiếm các nhà máy mới khởi nghiệp be bé để rót tiền vào, tham gia vào quản trị. Không chỉ trích, chỉ góp sức góp trí để xây dựng. Một người Hàn giàu có là cả dân tộc Hàn giàu. Hệ thống bán lẻ Lotte phải có nghĩa vụ mang hàng hoá Hàn đi khắp nơi, ông lớn Samsung bắt đầu tuyển dụng những sinh viên giỏi nhất châu Á về cho học bổng thạc sĩ miễn phí với điều kiện tốt nghiệp xong phải mấy năm phục vụ cho họ. Họ gom trí tuệ của cả châu Á để chinh phục thị trường điện thoại thông minh và máy tính bảng, cạnh tranh đối đầu với Apple, đối đầu với cả một tập thể trí tuệ thung lũng Silicone, cứ như Airbus của châu Âu cạnh tranh với Boeing vậy.
Người Hàn Quốc, dù dân thường hay sếp lớn, tất tần tật mọi thứ họ dùng phải Made in Korea, dù lúc sản phẩm kém cỏi còn xấu xí và đầy lỗi của thập niên bảy mươi hay hiện đại tinh xảo như bây giờ. Nếu người tiêu dùng không ủng hộ sản phẩm nhem nhuốc của thời khởi nghiệp, thì doanh nghiệp còn tồn tại đâu mà có sản phẩm tinh xảo sau này?
Tony nhớ lần đi Hàn đầu tiên, mùa thu năm 2005, bà chị ở VN cẩn thận ghi tên mấy nhãn hiệu mỹ phẩm ưa thích của chị ấy cho mình mua giùm. Ở cửa hàng mỹ phẩm, cô bán hàng mặc bộ váy veston đen, chạy như bay lấy hết sản phẩm này đến sản phẩm khác cho Tony xem, đều là của Hàn cả. Do tiếng Anh không nói tốt nên cô cứ giải thích bằng tiếng Hàn đến lúc giọng khàn đặc. Đến lúc Tony lấy tay chỉ hộp phấn Lancom, thì cô thất vọng oà khóc. Cô khóc vì cô đã không thành công khi tình yêu nước của cô không thuyết phục được khách hàng. Tony nhìn cô ấy sững sờ, lẽ nào chỉ là 1 cô gái bán hàng bình thường mà có lòng yêu đất nước mãnh liệt thế sao? Tony thôi bèn mua mấy hộp mỹ phẩm của Hàn, dù chẳng biết có tốt không, vì kính phục quá. Lúc Tony bước ra khỏi cửa hàng, ngoái lại vẫn thấy cổ gập đầu cung kính.
Ngoài phố, gió bắt đầu lạnh, từng tốp học sinh chạy tập thể dục rầm rập trên vỉa hè, những chiếc áo khoác thêu cờ quốc gia ở sau lưng. Và Tony biết, sau lưng của mỗi công dân luôn là tổ quốc.

--